Letter to my child

I wanna write down this as a rhythm of my own song

I wanna tell you about the names of my angles, in the future under the eyes of a single mom.

Have you ever know where they come from? from the SKY

I just can say I wish somehow they will come to me, shine me on my way from the moment until end of life.

Claire Minh is my girl, my princess [Le Kieu Minh] . She will be my best friend ever. I will be her prince.

Ramel Phan is my boy, my prince [Le Minh Phan] . He will protect me ever. I will be his princess


KHI YÊU, ĐỪNG DÙNG PHÉP “THỬ”

Tôi nhận ra rằng sau này, tôi sẽ dạy con mình yêu thương bằng trái tim chứ ko bằng lý trí. Không chấp nhận thử 1 điều gì nếu nó là tình cảm. Bởi lẽ, một khi phải dùng đến điều kiện “thử” có nghĩa là bản thân 1 trong 2 người đâu đó chưa sẵn sàng, thử là sẽ có 2 kết quả hoàn toàn trái ngược nhau ở cuối con đường. Có thể bạn thành công nhưng ng còn lại chưa chắc.

Tương lai sẽ biết nhiều sóng gió, nhưng chỉ hy vọng 1 ngày nào đó, không xa, kế hoạch của tôi sẽ trở thành sự thật. Nỗi đau ở tâm được ông trời đền đáp thỏa đáng. 1 điều có thể lấp hết tất cả.

Viết cho năm 2018

Advertisements

Lesson with 3 noodle bowls [st]

Một người bố 3 lần dùng bát mì trứng dạy con. Một buổi sáng, bố làm 2 bát mì trứng, một bát mặt trên có trứng, một bát mặt trên không có trứng, đặt ngay ngắn trên bàn, rồi hỏi cậu con trai muốn ăn bát nào?

 – Bát có trứng. Cậu chỉ vào bát và nói.

– Nhường cho bố đi, Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, con 10 tuổi rồi.

– Khổng Dung là Khổng Dung , con là con, con không nhường!

Bố hỏi dò : Không nhường thật à?

Không nhường! Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi lập tức cắn lấy một nửa miếng trứng, biểu thị bát mì đã thuộc về mình.

Người bố đối với động tác và tốc độ của cậu con hết sức kinh ngạc nhưng nhẫn nại hỏi lần cuối :

– Con không hối hận chứ?

– Không hối hận.

Và để biểu thị quyết tâm không gì lay chuyển, cậu ta ăn luôn miếng trứng còn lại.

Người bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì, ông quay sang bắt đầu ăn bát mì không trứng của mình, thì ra dưới đáy bát mì của người bố có hai cái trứng, cậu con cũng trông thấy rõ ràng.

Ông chỉ vào hai cái trứng trong bát mì, dạy cậu con rằng:

“Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi, sẽ không bao giờ chiếm được tiện nghi.“

Cậu con cảm thấy xấu hổ.

Lần thứ 2. Buổi sáng chủ nhật, bố lại làm hai bát mì trứng, cũng là một bát trứng nằm bên trên và một bát bên trên không có trứng. Ông vô tư hỏi :

Con ăn bát nào?

– Con 10 tuổi rồi, con sẽ kính nhường cho bố. Vừa nói vừa lấy bát mì không trứng.

– Không hối hận chứ?

– Không ạ!

Cậu kiên quyết trả lời rồi ăn rất nhanh, nhưng ăn gần hết cũng không thấy trứng đâu, còn người bố bắt đầu ăn bát mì của mình, điều không ngờ là bát mì của ông ngoài cái trứng nằm mặt trên còn có thêm một cái trứng nằm dưới đáy bát. Ông chỉ vào cái trứng nói :

“Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi có thể phải chịu thiệt thòi lớn.“

Lần thứ 3. Trải qua vài tháng, bố lại nấu hai bát mì và hỏi con :

 Ăn bát nào vậy con ?

– Khổng Dung nhường lê, nhi tử nhượng diện. Bố là bậc bề trên, bố chọn trước đi ạ.

– Vậy bố không khách sáo nhé.

Ông chọn lấy bát mì có trứng, cậu con lần này thần thái bình tĩnh không vội như hai lần trước, lấy bát mì không trứng mà ăn. Cậu ăn một lúc thì bất chợt phát hiện trong bát mì của mình cũng có trứng. Người bố ý vị thâm trầm nói với con:

“Ghi nhớ! Người không muốn chiếm tiện nghi, cuộc sống sẽ không để cho họ chịu thiệt thòi.“

Chú thích:

1. Chiếm tiện nghi: chiếm lấy phần tiện lợi cho mình, tham lam không biết nhường nhịn san sẻ với mọi người.

2. Khổng Dung nhường lê: Khổng Dung là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử, 7 tuổi đã biết nhường những quả lê ngon cho bố mẹ và anh em còn mình lấy quả lê nhỏ và xấu nhất. Chuyện này có ghi trong sách Tam Tự Kinh là sách vỡ lòng của trẻ con thời xưa.

3. Nhi tử nhượng diện: Nhi tử là con cái, diện là cái mặt. Ý nói con cái có lòng hiếu kính với người lớn thì biểu hiện ra bên ngoài phải có hình thức lễ nghi.

[ sưu tầm]